banner quang cao web dulichnuocuc
Chìa Khóa Hạnh Phúc: Học Cách Đối Mặt với Cuộc Sống ở Úc và Việt Nam
Trang chủ » Định cư Úc  »  Chìa Khóa Hạnh Phúc: Học Cách Đối Mặt với Cuộc Sống ở Úc và Việt Nam
Chìa Khóa Hạnh Phúc: Học Cách Đối Mặt với Cuộc Sống ở Úc và Việt Nam

Sáng ra LyNa vô tình đọc được bài viết của một bạn nam nào đó đã đăng ẩn danh ở nhóm nói về tâm trạng của bạn sau khi đã bỏ 10 năm phấn đấu cho cái giấc mơ Úc để đến hôm nay ngày ngồi ký đơn xin quốc tịch thì cảm nhận bản thân trống rỗng, mất định hướng, nhớ và mong về Việt Nam. Sau 10 năm vất vả bạn nhận về cái quốc tịch nhưng không còn gì khi hôn nhân tan vỡ, gia đình phân tán, cuộc sống cô đơn, công việc không như ý... và giờ ước ao được chạy về VN trở lại... Bài viết nhận về nhiều sự cảm thông, chia sẻ và khá nhiều bạn dẫn dắt về chuyện so sánh Việt Nam với Úc, được gì mất gì khi ở Úc rồi bản thân mình cũng đang có những cảm giác như thế ra sao. LyNa lúc đầu tính comment phân tích một chút cho bạn chủ top của bài viết đó, nhưng nghĩ lại muốn có một bài đăng độc lập dài dài chút để cho những bạn khác, nếu ở trong cùng hoàn cảnh này, có cùng cảm giác này thì hãy đọc và hiểu luôn nhé!

tỷ lệ dân số hạnh phúc tại các bang của Úc

Trong ngành tâm lý học của LyNa có một câu chuyện thế này: Một người họ đánh rơi chìa khóa trong nhà mình, nhưng vì trong nhà tối quá nên họ không thể tìm thấy chìa khóa. Thế là họ nhớ ra là ngoài đường kia có đèn đường sáng lắm, và vì vậy họ đi ra ngoài đến dưới chân ngọn đèn đường để tìm chìa khóa của mình. Vậy họ có tìm thấy được chìa khóa không? Cái ngọn đèn đường đó có giúp họ tìm thấy chìa khóa của họ không? Chắc chắn là không rồi. Thế nhưng nhiều người vẫn đang như vậy đấy, khi một chuyện gì đó không vui xảy ra cho cuộc đời mình thì họ thường cho rằng vấn đề đến từ bên ngoài, do hoàn cảnh thế này thế kia tác động vào họ nên họ mới gặp cảnh như vậy, và chính vì nghĩ như thế, họ tin rằng giải pháp cho các vấn đề của họ cũng là nằm ở bên ngoài kia. Đây chính là "hội chứng đèn đường" trong tâm lý. Con người ta không nhận ra rằng vấn đề nằm ở chính bản thân mình chứ không phải là do hoàn cảnh bên ngoài. Và một khi bạn không nhận ra như thế, thì việc bạn có cố gắng đổi môi trường bằng cách chọn ở Úc hay chạy về Việt Nam, thì vấn đề vẫn là như thế thôi, bởi dù ở đâu, bạn vẫn sẽ mang theo chính con người mình đến đó.

Bạn nói: Cuộc sống gia đình từ ngày bước chân qua Úc thì không còn vui vẻ thoải mái nữa, lúc nào cũng phải tất bật lo toan chuyện học hành đi làm kiếm tiền...: Chuyện vui vẻ thoải mái hay không nó nằm ở chính mối quan hệ của hai vợ chồng có trò chuyện tâm tình thấu hiểu được với nhau không, chứ ở đâu thì cũng phải đi học, đi làm, cũng phải kiếm tiền, cũng phải lo cho gia đình thôi. Ở Úc nếu chịu khó làm việc thì mặt bằng chung là vẫn kiếm tiền dễ hơn, cuộc sống đơn giản và ít bị cuốn vào các cuộc chạy đua với những tham vọng phù phiếm như ở Việt Nam. Ở Úc tính ra người ta ít bị ảnh hưởng bởi những tệ nạn xã hội, hay là ít dính các cảnh để những thú vui cá nhân gây hại đến hôn nhân như cà phê cà pháo lê la, nhậu nhẹt, tay vịn, trai gái, tình công sở (nếu các bạn làm cái nhiệm vụ chữa bệnh cho hôn nhân như LyNa thì các bạn sẽ biết ở Việt Nam các cảnh kiểu vậy nó phổ biến và gây hại đến mức nào ????). Các cặp đôi ở Úc ngoài giờ làm việc thì đa phần dành nhiều thời gian cho gia đình hơn. Vấn đề là thời gian dành cho gia đình đó là để vui vẻ tận hưởng xây dựng kết nối với nhau hay là dành để cãi nhau và để bất hòa? Nếu một khi đã không học cách thấu hiểu, chia sẻ đồng hành và hòa hợp với nhau mà chỉ để cho cái tôi ích kỷ dẫn dắt khiến các mâu thuẫn leo thang ngày một lớn hơn, thì ở Úc hay ở Việt Nam cũng sẽ có chuyện để bỏ và chia tay nhau mà thôi!

sống hạnh phúc ở Úc

Việc bạn không hài lòng với công việc và công ty mình đang làm, thì đó cũng là do cách bạn đặt kỳ vọng của mình vào đó bao nhiêu. Bạn hãy nhớ rằng, công danh sự nghiệp và công việc chỉ là 1/8 chiếc bánh xe cuộc đời của bạn mà thôi. Ngay cả khi cái 1/8 này không như ý, bạn vẫn có thể có 7/8 phần khác đem lại hạnh phúc cho mình. Vấn đề là bạn có nhận ra 7/8 kia là gì và biết cách phát huy nó hay không? Hay nếu bạn vẫn muốn cái 1/8 này phải thật hay thật đẹp như ý, thì hãy thử mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình xem sao! 10 năm trước LyNa cũng là người đã từng bỏ rất nhiều thứ về công danh sự nghiệp tại Việt Nam để sang Úc làm một bà nội trợ bỉm sữa ở nhà chăm con, cũng buồn chứ, cũng shock chứ! Nhưng một khi cuộc sống giao cho ta một quả chanh, thì hãy dùng nó làm lemonade bạn ạ. Thế giới công việc bây giờ đa dạng và nhiều hình thức lắm, một phụ nữ U50, U60 như LyNa vẫn không thấy muộn khi muốn làm gì khác cho sự thay đổi sự nghiệp của mình, thì các bạn trẻ giỏi giang và tài năng đầy mình (bò lên được đỉnh OlymPR khó khăn thì hãy tự tin là mình đã giỏi hơn bao nhiêu người rồi!) hãy đừng để bất cứ điều gì cản chân mình nhé! Còn khi chưa thay đổi hoàn cảnh bên ngoài được, hãy vui và hài lòng với những gì mình đang có thay vì là tiếc nuối những gì đã bỏ qua. LyNa vẫn nghĩ nếu giờ vẫn còn ở Việt Nam thì có khi mỗi ngày vẫn đang đi họp, đi nhậu, đi tiếp khách, đi ký hợp đồng…chứ không có thời gian ngồi đọc sách, học hành, nghiên cứu, viết lách được như bây giờ. Ông xã LyNa nữa, nhiều khi cũng tiếc nuối cái thời oanh liệt đầy chức danh ở VN, nhiều khi thấy bạn bè khoe nhà đảo Kim Cương SaLa này kia rồi so với cái nhà cấp 4 đang có thì LyNa cũng bảo, nếu còn ở VN có khi giờ đã bị hốt trong một vụ án kinh tế nào đó của tập đoàn này tập đoàn kia rồi, lúc đó có được cái bình yên chở con đi bơi đi biển, hay cái cảnh đầu óc nhẹ nhàng đi đánh golf cuối tuần như bây giờ đâu? Nghèo chút, không có oai chút, nhưng đời bình yên và nhẹ nhàng thì cũng đáng giá mà! Như đã nói, chìa khóa hạnh phúc nằm ở chính bản thân mình, không phải là do hoàn cảnh bên ngoài đâu các bạn ạ.

Cuộc sống tại Úc

Bạn nói, bạn nhớ ba mẹ, nhớ không khí bạn bè, bạn muốn được mọi người tôn trọng và yêu quí…cái này cũng là do bạn và chính sự điều khiển cuộc sống của bạn mà thôi. Đa phần mọi người sang đây đều có ba mẹ vẫn ở Việt Nam, vậy ai cấm họ mỗi năm hay ít ra là vài năm không thu xếp để ráng về thăm một đôi lần? 10 năm bạn không về Tết thì đó cũng là do lựa chọn của bạn, đừng nói bạn đi làm không có ngày nghỉ, ngày phép nha. Bạn không về có nghĩa là bạn đã từng sai khi không biết lựa chọn đặt ưu tiên ngày giờ phép của mình vào việc đúng cần dùng mà thôi. Bạn bè đâu có tự nhiên sinh ra, bạn bè là do ta xây dựng kết nối mà có. Nếu trước đây ở Việt Nam ta đã từng có bạn, thì 10 năm ở Úc tại sao ta lại không xây dựng kết nối để có bạn giống vậy? Sự cô đơn cô độc mà bạn đang có chính là do trước đây đã không cân bằng giữa các mối quan hệ của bản thân, giống như đem hết trứng trút hết vào một rổ hôn nhân, để rồi khi hôn nhân và gia đình tan vỡ thì mới nhìn lại thấy chẳng còn gì và hụt hẫng rớt mạnh về cảm xúc như vậy! Giờ chuyện đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, hãy nhìn từ chuyện đã xảy ra để rút kinh nghiệm rồi dẫn dắt cuộc sống của mình từ giờ về sau tốt hơn. Một khi bạn nhận ra vấn đề nằm ở chính bản thân thì bạn sẽ có các cách xử lý đúng cho hoàn cảnh của mình thay vì là lại nghĩ đến một giải pháp trốn chạy về Việt Nam để tìm lại những thứ, mà có khi, bạn đã bỏ lỡ lâu lắm rồi, chắc gì đã còn ở đó để bạn tìm! Đám bạn mà bạn có thể hô hào tụ tập ngày trước giờ nó đang bận rộn với gia đình và chuyện công ăn việc làm kiếm tiền của nó, bạn có về VN thì nó chịu ra hẹn gặp tụ tập vài lần chứ cũng không có vui chơi dài hạn được với bạn mãi đâu. Lúc đó bạn lại cũng sẽ than buồn, than cô đơn, thấy cô độc nữa cho mà coi! Về thăm nhà thì hãy về, nhưng đừng cho rằng trở về đó luôn sẽ là giải pháp cho mình, bởi có đi đâu thì bạn vẫn là đang mang chính mình về mà thôi.

LyNa viết bài dài này phân tích vài ý dựa trên cảm xúc của bạn chủ topic kia, nhưng cũng mong rằng các bạn khác đọc bài và liên hệ với bản thân để hiểu cách điều khiển khác đi cho cuộc sống của mình. Cuộc sống Úc hay Việt Nam ra sao thế nào cũng là do cách chúng ta nhìn về những gì đang xảy ra quanh ta mà thôi, không có nơi nào hay hơn hay dở hơn, quan trọng là lựa chọn của chúng ta là gì và chúng ta có sống hết mình và đúng cách với lựa chọn đó hay không thôi! Chúc các bạn của nhóm Định Cư Úc, dù đã đạt đỉnh OlymPR hay vẫn đang còn trăn trở chưa đạt mục tiêu, hãy vui và hài lòng với lựa chọn của mình nha!

“Cuộc sống là 10% những gì xảy ra với ta và 90% còn lại là do cách ta phản ứng với nó – Charles R Swindoll”

P/s: Gửi riêng đến bạn chủ topic kia: Theo LyNa thì tình trạng của bạn có thể bị ảnh hưởng bởi hội chứng sang chấn tâm lý hậu ly hôn, nếu bạn vẫn đang còn có nhiều cảm xúc tiêu cực vướng mắc và muốn được học cách giải phóng nó tốt hơn thì hãy liên lạc với LyNa nhé! LyNa có thể tặng bạn một liệu trình Vượt Bão Ly Hôn để giúp chữa trị cho tình trạng này. Thân!

LyNa

5/5 - (5 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *