banner quang cao web dulichnuocuc
Kinh nghiệm đầu tư ở Úc và Việt Nam: Chia sẻ thành công và bài học từ người doanh nhân
Trang chủ » Định cư Úc  »  Kinh nghiệm đầu tư ở Úc và Việt Nam: Chia sẻ thành công và bài học từ người doanh nhân
Kinh nghiệm đầu tư ở Úc và Việt Nam: Chia sẻ thành công và bài học từ người doanh nhân

Thỉnh thoảng mình thấy có bạn hỏi trên group về việc đã có PR ở Úc thì có nên về VN không. Nên mình chia sẻ kinh nghiệm và góc nhìn của bản thân trong việc đầu tư ở cả 2 nước như sau:

Tóm tắt: Mình sang Úc được 6 tháng thì mua lại 1 cửa hàng take-away với giá $25k. Sau khoảng 1 năm mình bán đi với giá $120k. Năm 2022, mình đầu tư cho 1 nhà máy kem (cà lem chứ k phải kem trộn) và về VN mở cửa hàng ở HCM. Cuối năm 2023 thì 1 công ty sữa top 3 của VN mua lại công ty đó, vì thông tin không public nên mình không nói tên.

Bài học kinh nghiệm:

1️⃣ Thủ tục và giấy phép thành lập: nói cho nhanh thì 1 người Việt sang Úc không cần quen biết có thể tự đọc luật và tự đăng ký giấy phép, nhưng 1 người Việt về VN chưa chắc đã làm được. Do đó tuỳ theo mô hình và nhu cầu kinh doanh mà bạn cần kiếm “cò” chất lượng. Ví dụ nhà máy mình đầu tư, có 1 cổ đông qt nước ngoài, lên sở KHDT HCM đăng ký, nhân viên nói đi qua 1 phòng khác làm thủ tục, sếp mình cãi lại theo luật sở hữu dưới 20% thì không cần sang phòng đó. Nhân viên chỉ nói lại 1 câu “giờ có muốn làm không?”. Trong khi sếp đã mở vài công ty và tụi mình có nhiều mối quan hệ, nhưng mqh chỉ “xuất chiêu” khi cần nên phải chấp nhận mất vài triệu cho xong giấy tờ.

2️⃣ Văn hoá kinh doanh. Đây là điều mình nghĩ quan trọng nhất, và là điều khó thay đổi nhưng bạn bắt buộc phải thay đổi bản thân để tồn tại. Ai cũng nói nhập gia tuỳ tục, dù mình nói cùng tiếng nhưng văn hoá cư xử khác nhau thì mình phải học hỏi để tự điều chỉnh. Ví dụ consumer law ở Úc là được đổi trả hàng và mình đã quen với việc đó nên mình nghĩ đó là mặc định. Trong khi ở VN, mỗi nơi bán sẽ được quyền đặt ra luật riêng của mình, chứ không mang tính thống nhất.

Văn hoá kinh doanh

3️⃣ Hệ thống tiền tệ bất tiện và lệ thuộc vào nhân viên giao dịch rất nhiều. Không có máy ATM nộp tiền hay đổi tiền lẻ tự động, mà phải vào quầy giao dịch, rất mất thời gian. Các ngành hàng cần giao dịch tiền mặt rất thiếu tiền lẻ, và khó đổi. Các giao dịch chuyển khoản đã rất phổ biến, nhận được tiền ngay lập tức. Nếu ai kinh doanh phải lưu ý vấn đề này vì nó ảnh hưởng đến cash flow. Ví dụ ngân hàng không làm việc cuối tuần thì k nạp tiền vào tk được, đến sáng thứ 2 ai cũng dồn nhau đi ngân hàng thì phải chờ đợi. Chưa kể những chuyện lừa đảo rất phong phú, cần phải liên tục tự cập nhật.

4️⃣ Sức mua và người tiêu dùng. Bản thân mình đánh giá đây là điểm mạnh nhất khi đầu tư ở VN. Dân số đông là lợi thế, và các chỉ số tăng trưởng kinh tế của VN khá nhanh. Mình có 1 startup liên quan đến du lịch, và 1 trong những số liệu mình đưa ra để chứng minh sự tiềm năng của thị trường VN ở chỗ là sau Covid, thì số khách du lịch từ VN sang Úc cao hơn cả lúc cao nhất của trước Covid, trong khi toàn bộ khách du lịch đến Úc mới phục hồi được 65%. Chứng tỏ sau dịch, người VN không thiếu tiền để du lịch nước ngoài. Ngay cả công ty kem mình đầu tư, dù mở ra trong dịch nhưng doanh thu tăng bất ngờ, dù kem không hề rẻ.

Sức mua và người tiêu dùng

5️⃣ Mối quan hệ. Đây là điều mình thấy quan trọng thứ 2 sau việc hiểu văn hoá. Cách tạo dựng mqh mình áp dụng ở VN đó là dù không có cơ hội gặp mặt nhưng mình vẫn update cho họ biết bên Úc mình làm gì, mình thấy cơ hội gì, và hỏi xem họ có cần gì ở bên này không. Đôi khi họ cần check trường học cho con, cần mua giùm món hàng. Mỗi năm vào mùa cherry mình gởi về tặng VN rất nhiều, dù họ không cần nhưng mình vẫn làm để cho họ thấy rằng “có miếng ăn ngon mình nhớ đến họ thì khi có miếng ngon họ cũng sẽ nhớ đến mình.” 1 vụ làm ăn, 1 miếng đất tốt, không phải tự dưng họ đem đến cho mình, mà bản thân mình phải cho họ thấy mình cũng xứng đáng nhận lại điều tương đương.

Ở Úc thực ra cũng cần mqh, nhưng nó hoạt động theo 1 cách khác mà mình không bàn ở topic này.

✅ Kết luận: Tóm lại mình thấy cơ hội sống trên trái đất này ở đâu cũng có, do bản thân thích nghi như thế nào thôi. Có 1 câu chuyện ngụ ngôn trong kinh doanh như sau: 2 người bán hàng được cử sang châu Phi bán giày. 1 người quay về nói: “họ KHÔNG mang giày”, người còn lại thì nói: “họ CHƯA mang giày”. Không ai có thể đưa đáp án đúng cho mình, trừ chính bản thân mình là người đi tìm đáp án đó.

5/5 - (2 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *