banner quang cao web dulichnuocuc
Social Work: Hành Trình Đầy Cảm Xúc và Trách Nhiệm | Một Bức Tranh Sáng Tạo Của Những Người Làm Công Tác Xã Hội
Trang chủ » Việc làm ở Úc  »  Social Work: Hành Trình Đầy Cảm Xúc và Trách Nhiệm | Một Bức Tranh Sáng Tạo Của Những Người Làm Công Tác Xã Hội
Social Work: Hành Trình Đầy Cảm Xúc và Trách Nhiệm | Một Bức Tranh Sáng Tạo Của Những Người Làm Công Tác Xã Hội

Nguồn Vinh Nguyen.

Xin chào mọi người ????

Lại sắp hết năm nên hôm nay mạnh dạn viết một bài về social work, cho các bạn nào muốn thử sức mình ở ngành này nhe. À mà mình viết bài này dựa trên quan điểm cá nhân của mình thôi à, nên mình rất vui nếu chúng ta có thêm những mẩu hội thoại đa chiều về ngành này để mọi người có cái nhìn bao quát nhất he.

Hồi mình còn tầm 19-20 í, xung quanh mình các bạn và mấy anh chị lúc nào cũng kể quá trời câu chuyện về làm “dự án”. Có người thì vượt lãnh thổ Việt Nam đi tới mấy nước mà mình chưa bao giờ nghe tên để tình nguyện cho trẻ em bị bạo hành. Có người thì chẳng cần đi đâu xa hết trơn nhưng huy động vốn mở thư viện sách cho các em vùng cao chẳng hạn.

Cái mình nghĩ social worker là làm vậy đó mọi người. Ù ôi một ngày nào đó mình sẽ được gặp các quan chức to hay thậm chí nguòi nổi tiếng để chạy dự án ví dụ như cầm loa phường bảo với các cô các chú là sừng tê chả có tác dụng gì đâu bảo vệ động vật hoang dã này.

Xong cái lớp thứ 2 trong thời khoá biểu của mình ở năm nhất Social Worker là đi vào toà án (????). Mình là người Công Giáo nên tưởng đi xưng tội là đáng sợ nhất rồi nhưng không đi vô toà án ngồi nghe người ta xử còn đáng sợ gấp 300 lần. Xong mình chả hiểu tại sao đi làm dự án mà lại phải vào toà án ngồi??

Rồi mình học lớp đại loại như là phỏng vấn. Cô bạn của mình đóng vai một cô bé đi học xong kể với các bạn và giáo viên là ở nhà con bị đánh giữ lắm, như cẳng tay con nè toàn vết bầm. Xong bài đưa ra là mình là một social worker phải phỏng vấn bé đó xem sao. Mà bé này mình hỏi nó 10 câu nó toàn lừơm nguýt xong còn bảo cháu kể với chú chú méc bố mẹ cháu rồi cháu ăn đòn thêm rồi sao. Rồi tịt luôn chả biết nói gì. Lớp đó mém rớt luôn. Ủa sao ngày xưa nghe anh chị kể là làm dự án trẻ bạn hảnh nó không có giống như mình học tí gì cả.

Social Work: Hành Trình Đầy Cảm Xúc và Trách Nhiệm | Một Bức Tranh Sáng Tạo Của Những Người Làm Công Tác Xã Hội

Mới đó thôi mà đã gần 7 năm kể từ ngày mình chả hiểu tại sao lại vô toà ngồi và chả hiểu đi làm mà gặp mấy cháu như trên thì trả lời làm sao.

7 năm sau đó số lượng mình ngồi ở toà án cũng tăn dần lên. Mình ngồi nhìn các ông bố bà mẹ bị toà truất quyền nuôi con. Đúng nghĩa là sau một đêm và thông qua một tờ giấy, con mình đứt ruột đẻ ra không được ở với mình nữa. Nhiều lúc mình ngồi trong toà án nghĩ cái cảnh về nhà lạnh ngắt không còn con mình ở bên chắc nó đứt từng khúc ruột. Nhưng nhiều lúc đó lại là phương án tốt nhất con các em. Có em xưa mình phỏng vấn đại loại là em vẽ xem con em thấy ba mẹ em như nào ở nhà. Em cầm bút màu và trong 15 phút em vẽ bố em cầm dao đâm mẹ em 8 nhát, xong còn có máu rớt ở dưới chân. Có em kể mình là “Con thích nhất là được đi vào tù (?) vì ở tù con có thể gặp được ba con, ông con, chú con, có khi nguyên xóm con ở đó”.

Rồi hồi COVID nó tới, mình được hỏi là có muốn làm ở trong chỗ cách ly không? Mình cũng gật đầu mà sợ xỉu. Cái thời gian 2 tuần đầu mình nhớ nhất luôn. Nhớ hôm có một bệnh nhân khai gian tuổi lên 18 tuổi để đi cách ly xung với người yêu. Tầm khoảng 9 giờ đêm điện thoại công ty reo. Em bảo là có ai đó cứu em với thằng người yêu em nó đang khùng lên, đang nạy Tivi để tính đập vào đầu em. Em mới có 15 tuổi. Đêm hôm đó là khủng hoảng tại phải vửa tìm cách đưa em ra vừa tìm cách làm sao cảnh sát tới kịp cho em an toàn, vừa phải nói chuyện với bệnh viện cho em cách ly ở bệnh viện chứ ở đây không được do em là trẻ thành niên.

Sau khoảng thời gian nhòm qua nhòm lại toàn thấy chồng đánh vợ, vợ tính tông thẳng vào chồng, con bị mẹ ở nhà một mình để mẹ đi nhảy đầm đu đưa tới cái mức tai con dòi nó để trứng ở đấy, mình đi kiếm nhánh khác của social worker nó đỡ hơn.

Nhòm qua nhòm lại mình cũng may mắn khi làm việc với các bạn khuyết tật. Có bạn bị mẹ bảo mày đi ra khỏi nhà tao ngay lập tức, tao không thể nghe mày cứ lải nhải la hét vì mày cứ bảo là trong đầu mày có tiếng nói. Có tội phạm ở trong tù hơn chục năm xong giờ bảo ông hết hạn tù rồi mời ông đi, đi đâu giờ? Với một tội phạm như vậy mình được giao nhiệm vụ phải tạo ra một kế hoạch để giúp họ có thể hoà nhập cuộc sống mới, với 60 điều nếu phạm vào là có thể vào tù ngay lập tức. Một người còn không nhớ nổi sinh nhật mình mà phải nhớ 60 điều “răn” như thế này, khoai đấy.

Viết đến đây chắc các bạn có thể hiểu hơn một tí về social work rồi nhỉ. Social work nó to lắm mọi người, những câu chuyện về nó kể hoài chắc không hết. Thế nên mạn phép admin cũng như mọi người, mình có lập một group nho nhỏ để kết nối các social workers người Việt ở Úc với nhau. Hôm nào đi làm bực quá không biết than với ai, hy vọng group nhỏ này sẽ giúp ích được phần nào.

Thế nhé, chúc mọi người những ngày cuối năm an yên và nhiều niềm vui ❤️

HÌnh là mình và các đồng nghiệp chạy xe gần 4 tiếng tới làm một event nho nhỏ cho các em ở vùng xa.

Rate this post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *